Sáng

CUỘC ĐỐI THOẠI GIỮA SOCRATE VÀ CRITOBULE VỀ CÁI ĐẸP

Socrate: – Bạn có biết tại sao chúng ta cần có mắt không?

Critobule: – Ðương nhiên mắt dùng để nhìn

Socrate: – Nếu theo nghĩa như vậy thì mắt của ta đẹp hơn mắt của ngươi rồi!

Critobule: – Tại sao lại như vậy được?

Socrate: –  Tại vì mắt người chỉ thấy được những gì ở đằng trước trong lúc mắt ta thấy được luôn bên cạnh vì chúng ở ngang mày. 

Critobule: – Vậy thì hãy so sánh cái mũi: mũi ông và mũi tôi mũi ai đẹp hơn?

Socrate: – Mũi ta. Theo ý ta thì nếu trời cho chúng ta mũi để ngửi thì mũi của ngươi ngó xuống đất. Mũi ta huếch lên trời để có thể ngửi tất cả những mọi hương thơm.

Critobule: – Nhưng mà làm thế nào cái mũi ngắn mà tẹt lại đẹp hơn cái mũi thẳng?

Socrate: – Tại vì nó không cản trở tầm nhìn mà cho phép mắt thấy ngay tức thì khi mắt muốn. Cái mũi cao thì ngược lại, nó chắn một cách ngạo nghễ ngay giữa hai con mắt như một bức tường.

Nếu mắt dùng để nhìn thì mắt của Socrate đẹp hơn mắt của Critobule. Tại sao lại như vậy?. Ta có thấy cả hai người đều có cách nhìn nhận về cái đẹp khác nhau và trên hai cơ sở khác nhau. Theo Socrate, mắt dùng để nhìn. Nếu tầm nhìn tốt, mắt đẹp. Tương tự, khi so sánh chiếc mũi, chiếc mũi nào có thể ngửi được tất cả những hương thơm thì đó chính là chiếc mũi đẹp. Ngược lại, với cách nhìn của Critobule, dựa trên cảm tính ông cho rằng một chiếc mũi cao thẳng đẹp hơn một chiếc mũi tẹt. Cái đẹp thường không cố định, nó tùy thuộc vào văn hóa và sở thích của con người. Vì vậy nên, trong câu chuyện “Cuộc đối thoại giữa Socrate và Critobule về cái đẹp”, ta rút ra một điều: “Đẹp không đúng chỗ thì không còn đẹp nữa (Taranov).

Nhấn để đọc thêm những câu chuyện khác nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *