Sách

[Luận Sách] BỐ GIÀ – MARIO PUZO

Sau đây, tôi sẽ bình luận sách “Bố Già” cho bạn đọc hiểu rằng không phải không có lý do mà đây lại là tác phẩm nằm trong danh sách “best-seller” suốt 11 tuần tại Mỹ. Cho tới nay, cuốn sách này vẫn nằm trong danh sách những cuốn sách đáng đọc nhất.

Tin tôi đi, hãy thử đọc “Bố Già” của Mario Puzo một lần trong đời! Bạn sẽ không cảm thấy hối tiếc đâu. Bạn sẽ không cảm nhận mình đã đọc hết cuốn sách từ bao giờ. Tôi đã bị lôi cuốn trong từng tình tiết gây cấn và đẫm máu, truyện đã đưa tôi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Mỗi một câu thoại điều mang ý nghĩa, thấm nhuần những tư tưởng, đạo lý làm người. Từng lời của mỗi nhân vật đều sẽ cho bạn thấy được tính cách và tín ngưỡng của nhân vật đó. Hơn cả, những hiện thực về hai thế giới hắc bạch sẽ được phơi bày.

Cuốn sách với nội dung hư cấu nhưng thật ra chúng không hề hư cấu chút nào. Chúng ta sẽ cảm nhận dường như chúng tồn tại trong thế giới mà ta đang sống, chỉ là chúng ta chưa nhìn hay thấy được mà thôi.

"Bố Già" - Mario Puzo
Tủ sách Tiki

“Một tác phẩm vô tiền khoáng hậu của một cây bút bậc thầy.”

“Xuất bản năm 1969 với 11 triệu bản in được bán sạch. Cuốn sách đã nằm trong danh sách best-seller suốt 67 tuần trên New York Times.”

Mario Gianluigi Puzo (1920 – 1999)

Mario Puzo là nhà văn, nhà biên kịch người Mỹ gốc Italy nổi tiếng với nhiều tiểu thuyết về đề tài Mafia và tội phạm. “Bố Già” (The Godfather) xuất bản năm 1969 là đỉnh cao của dòng văn chương hư cấu này, đồng thời là tác phẩm đưa Puzo lên tột đỉnh vinh quang. Đây cũng là một trong những tiểu thuyết bán chạy nhất mọi thời đại.

Mario Puzo (1920 – 1999)
Mario Puzo (1920 – 1999)

“Bố già” – The goldfather

Năm 1969, tác phẩm The Godfather của Mario Puzo được xuất bản tại Mỹ. Năm 1970, tại miền Nam, nhật báo Chính Luận đã đăng The Godfather dưới dạng tiểu thuyết nhiều kỳ. Tựa đề lúc đó là “Cha Đỡ Đầu”, do nhà văn Trọng Tấu dịch từ bản tiếng Pháp. Tuy nhiên, vì lối hành văn không hấp dẫn người độc nên bản dịch bị ngưng nửa chừng. Đến năm 1972, tựa đề “Bố Già” do dịch giả Ngọc Thứ Lang dịch từ The Godfather mới bắt đầu thu hút sự chú ý của người đọc.

Tiểu thuyết gồm 32 chương 9 cuốn:

  • Cuốn I (Chương 1 – 11)
  • Cuốn II (Chương 12 – 13)
  • Cuốn III (Chương 14)
  • Cuốn IV (Chương 15- 19)
  • Cuốn V (Chương 20 – 22)
  • Cuốn VI (Chương 23 – 24)
  • Cuốn VII (Chương 25-28)
  • Cuốn VIII (Chương 29-31)
  • Cuốn IX (Chương 32)

Giọng văn

Từ những trang sách đầu tiên, thực sự phải cố gắng lắm tôi mới có thể dần quen với văn phong của Ngọc Thứ Lang. Đây là cuốn tiểu thuyết viết về thế giới ngầm, giang hồ, Mafia nên từ câu chữ phải mang đậm chất giọng của dân giang hồ và trần trụi. Đa số các nhân vật, ngoại trừ Bố Già và các consigliere (cố vấn), đều bị Ngọc Thứ Lang gọi bằng thằng, hắn, mi…Trần trụi mà không dung tục, nghe hơi giống cách xứng hô của người miền Trung.

Tác phẩm viết về giới Mafia, một tổ chức tội phạm mà ai nghe thấy tên cũng liền run sợ. Mafia là một tổ chức thực, hình thành vào giữa thế kỉ 19 tại vùng đảo Sicilia thuộc Ý. Một số nhà quan sát cho rằng, Mafia chỉ là những dấu hiệu đặc trưng có nguồn gốc văn hoá như là “lối sống”.

Khi giải thích về Mafia, nhà dân tộc học người Sicilia Giuseppe Pitrè cho rằng:

Mafia theo quan niệm thông thường nói rộng ra, đây là một lực lượng đứng ra phán xử những mâu thuẫn, xung đột, quyền lợi hay những quan điểm khác nhau

Bởi vậy, khi đọc “Bố Già” bạn sẽ hiểu được, “lối sống” của những người sống trong tổ chức với tên gọi là Mafia như thế nào.

Tại sao mọi người nể Ông Trùm

Một đám cưới được tổ chức, những người có những “ca khó” đều chạy tới nhờ cậy Ông Trùm giải quyết vì tin chắc rằng ông sẽ không từ chối trong ngày đám cưới của con gái mình. Người ta gọi Bố Già Corleone là người cứu vãn tình thế, người thu xếp chuyện khó khăn, người giải quyết vấn đề. Vì thế, “Vito Corleone có nhiều bạn và được tôn xưng Ông Trùm, thình thoảng còn có người thân mật gọi Bố Già.”

Ông trùm Vito Corleone típ Mạnh thường quân, ai có chuyện nhờ vả cũng không để cho thất vọng. Không hứa hão, không có lối chối từ “Tôi không đủ sức”. Không cứ bạn bè quen biết mà cũng chẳng cần sau này có thể đền đáp được hay không. Chỉ cần mỗi một thứ, đó là tình bạn, do đích thân đương sự nói lên. Chừng đó thì bất luận giàu nghèo sang hèn, Ông Trùm cũng lưu ý giải quyết giùm kỳ được, san bằng mọi trở ngại cho lúc thành toàn mới thôi.

Sức mạnh của quyền lực

Khi mà xã hội là của bọn cầm quyền và những kẻ có tiền, kẻ mạnh thắng kẻ yếu, cá lớn nuốt cá bé, thì người có thể đứng ra giúp kẻ yếu có tiếng nói chính là người đứng đầu thế giới ngầm, Ông Trùm. Một hiện thực được phơi bày ra ánh sáng, cùng là con người nhưng sự bất công về tầng lớp, giai cấp, địa vị xã hội càng rõ rệt. Tuy nói rằng sự bình đẳng được kêu gọi khắp nơi, nhưng có thực sự có sự bình đẳng khi mà bản tính của con người là hám của, hám lợi và hoàn toàn ích kỷ. Con người không bao giờ thỏa mãn chỉ với thứ mình đang có. Kẻ có quyền sẽ có lý, kẻ có tiền sẽ có tiếng nói, và cuối cùng kẻ có mối quan hệ sẽ có lối đi.

Có phải khi gặp chuyện, chúng ta luôn chờ công lý phán xét, nhưng thực chất không phải vậy. Công lý cũng có thể bị bóp méo và nó chỉ đứng về phía người nắm nó trong tay.

Họ giải quyết cho chúng … chứ chẳng phải cho tôi

Lẽ sống “Uống nước nhớ nguồn”

Ông Trùm sống trong bùn nhưng là một người rất đáng kính và đáng ngưỡng mộ. Từ tính cách, lẽ sống đến cách ông đối nhân xử thế. Tom Hagen được ông nuôi nấng như con ruột nhưng ông không chưa từng muốn Tom thay tên đổi họ. Đó là sự trân trọng người đã khuất, đó là cách ông dạy người con nuôi này rằng nó không được quên đi cội nguồn của mình. Không được quên mình là ai, cha mẹ ruột của mình là ai dù Tom Hagen được “coi nhà này như nhà hắn” nhưng gia đình Coleone chỉ là ngôi nhà thứ hai và là nơi đã cưu mang hắn.

Theo ổng thì bắt con nhà người ta đổi họ đổi tên đi là hỗn xược. Nhất là đối với những người đã khuất.

Tuy Vito Coleone là người của thế giới ngầm nhưng lại được nể phục từ nhân cách, cách làm người đến nghệ thuật thu phục lòng người, khiến người khác sẵn lòng bán mạng vì mình.

Tình người

Nơi xã hội máu lạnh, con người sống trong mùi máu tanh, thì tình người là thứ ấm áp. Khi Bố Già tới thăm người bạn hai mươi năm sắp “gần đất xa trời” của mình, nâng hai bàn tay và ấp chặt người bạn của mình nói lời an ủi, “cho hắn yên lòng trước giờ lâm chung”.

Làm như ngồi sẵn đấy để Thần Chết xông tới là can thiệp tức khắc, không cho đoạt mạng thằng anh em thân thiết.

Định mệnh sẽ đưa đẩy chúng ta đến đúng con đường mà chúng ta sẽ thuộc về

Vito Coleone sinh ra số mệnh đã định sẵn làm Ông Trùm Mafia. Nếu không phải sự kiện kia, Vito Coleone đã không trở thành Ông Trùm đứng đầu giới hắc đạo?

… một sự tình cờ nào đó đã đưa đẩy, dẫn dắt đàn anh Fanucci tới đúng lúc để Vito Corleone lao đầu vào đúng con đường định mạng.

Định mệnh đã khiến Vito Coleone trở thành Ông Trùm. Đúng, vì số phận là không thể tránh được. Nhưng nếu không phải sự kiện kia, tôi nghĩ Vito Coleon vẫn sẽ trở thành Ông Trùm, vẫn được mọi người kình nể, dù sớm hay muộn. Sự kiện kia chỉ là yếu tố thúc đẩy để tạo tiền đề, bước khởi đầu cho việc Vito Coleone trở thành Ông Trùm mà thôi.

Câu chuyện còn nữa, mỗi tình tiết trong truyện đều lôi cuốn người đọc. Mỗi một trang, mỗi một tình tiết trong truyện đều sẽ mở ra cho chúng ta một cánh cửa. Nó cho ta hay ý nghĩa của gia đình, bạn bè và kẻ thù; tình yêu là gì, mối quan hệ giữa tình yêu và tình dục (không phải cảnh sex nha mg); lòng trung thành và sự phản bội, hạnh phúc và mất mát. Nó rọi vào những góc khuất trong xã hội: những góc tối của nền điện ảnh Hollywood, đến những thứ người ta cho là “lương y như từ mẫu”, từ cách chuẩn bệnh đến cách chữa bệnh khi đứng giữa đạo đức và tiền bạc; những nhân tài dù giỏi đến đâu cũng bị liệt vào danh sách đen nếu biết quá nhiều,…

Trích đoạn hay của “Bố Già”

Ông già là một người làm ăn, ổng chỉ muốn làm ra tiền để nuôi vợ nuôi con… và cho những người mà sau này ổng phải cần đến những lúc lâm nguy. Ổng không chịu chấp nhận luật lệ của xã hội này vì nó không cho phép ổng sống một cuộc đời thích nghi với một người cỡ ổng , một con người có đầu óc, có sức mạnh đặc biệt. Em phải hiểu rằng ổng tự cho là chẳng có gì thua kém mấy thằng cha làm lớn, từ Thống đốc lên Tổng Thống hoặc Thủ Tướng hay Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện. Ổng từ chối cuộc sống bị chi phối bở những thứ luật lệ do kẻ khác làm ra… vì theo ổng chấp nhận một cuộc sống như vậy là thua chúng rồi. Mục tiêu tối thượng của ổng là nhảy vào cái xã hội đương thời với cả một sức mạnh vì xã hội này có bảo vệ những thằng yếu đâu? Ổng có thứ luật lệ riêng, có căn bản đạo đức riêng mà ổng cho rằng xã hội này còn lâu mới bằng!

Trùm cuối là vợ Ông Trùm – Bà Trùm

Gia đình là số một

Ông Trùm là người đứng đầu giới hắc đạo nhưng cũng là một người đàn ông của gia đình và là người đàn ông có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ gia đình của mình. Ông Trùm sẵn sàng tiêu diệt những kẻ có nguy cơ de dọa đến vợ và những con của mình.

Nếu có cơ hội, tôi sẽ luyện thêm bản Tiếng Anh, nghe nói bản Ngọc Thứ Lang dịch đã phần nào khéo léo sử dụng “thủ pháp văn hóa Việt” để hợp với “Thuần phong mỹ tục” của Việt Nam khi chuyển ngữ từ tiếng Anh.

Khi review luận cuốn sách này, “Bố Già” có rất nhiều câu thoại để đời, rất ý nghĩa tôi rất muốn đưa vào để bình luận cho bạn đọc, nhưng tôi chỉ chêm vào một số thôi. Phần còn lại bạn hãy đọc sách, cảm nhận và bình luận sách “Bố Già” của Mario Puzo với tôi nhé!

Tôi hi vọng các bạn sẽ đọc cuốn sách này sau khi đọc bài luận sách “Bố Già” này.

“Bố già” (1969), giống như nhiều cuốn sách “best-seller” khác mà sau này Mario Puzo hợp tác chuyển thể thành phin do đạo diễn Francis Ford Coppola đạo diễn. Ông đã nhận được giải Oscar cho Kịch bản chuyển thể hay nhất cho bộ phim đầu tiên vào năm 1972 (Phần I) và Phần II năm 1974.

Bấm để đọc thêm bài luận khác!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *